Tuy nhiên, voi con không chịu ăn uống, suốt ngày này qua ngày khác. Thấy vậy, nhà vua nóng lòng muốn biết lý do. Vua cho triệu đến 1 vị đạo sĩ có tha tâm thông, có thể đọc được tâm ý của voi. Theo nhà đạo sĩ, đó là vì voi con nhớ mẹ!
Nghe thế, nhà vua ra lệnh thả voi trở lại rừng cũ. Thế là voi con được tiếp tục hàng ngày đi kiếm cây cỏ nuôi mẹ.
2/ Điển tích 2:
Thời Đức Phật còn tại thế, có một ông lão Bà La Môn góa vợ, có 4 người con trai. Một ngày nọ, ông này suy nghĩ: "Mình nay đã già, không còn sức lực để làm ăn nữa. Nếu đem chia gia tài cho 4 con trai lúc mình còn sống thì không những mình sẽ nhẹ gánh, đỡ phải tự mình lo chăm sóc của cải, mà con cái lại có vốn liếng làm ăn sinh sống khi chúng còn trẻ trung và còn nhiều sức lực. Phần mình, sẽ về sống chung với 1 trong 4 đứa". Nghĩ thế, ông hỏi ý kiến các con và được chúng tán thành.
Sau khi được chia gia tài, các con luân phiên nhau đem cha mình về nhà để săn sóc . Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn, các con của ông bắt đầu tỏ thái độ lạnh nhạt và không còn muốn cha đến ở nhà mình nữa.
Đau khổ, người cha quyết định tìm một vị đạo sĩ Bà La Môn và xin xuất gia. Trở thành tu sĩ, mặc dù già yếu không còn sức lực nhưng ngày ngày ông vẫn phải ôm bình bát đi khất thực qua các nhà như các vị tu sĩ khác.
Một ngày nọ, nghe tiếng đồn về Đức Phật, một bậc có nhiều trí tuệ và phạm hạnh, ông tìm đến gặp Ngài để hỏi ý kiến về hoàn cảnh của ông.
Nghe ông kể xong câu chuyện bị con ruồng bỏ, Đức Phật dạy rằng: "Trong một buổi hội họp có đông đủ mọi người trong gia tộc, ông hãy đến đó và đọc lên câu kệ sau đây:
Chúng là những đứa con khi sanh ra, tôi vui mừng, mong mỏi.
Vậy mà chúng nghe lời vợ xúi giục, đuổi tôi như xua chó.
Chúng gọi tôi "Cha thân yêu!..." thật ác độc và rỗng tuếch.
Quỷ đội lốt con trai, chúng bỏ rơi tôi khi tuổi già,
như bỏ đói con ngựa già vô dụng.
Làm cha một lũ ngu, phải xin ăn lang thang từng nhà.
Một cây gậy còn tốt hơn lũ con bất hiếu.
Gậy còn đuổi được bò rừng chó dữ.
Gậy dẫn đường trong đêm tối, đỡ chân qua vũng nước bùn lầy.
(Việt dịch HT Thích Minh Châu)
Nghe lời dạy của Đức Phật, trong một buổi tế lễ được tổ chức có sự hiện diện của các con ông và những người trong gia tộc, ông lão đến đứng trước cửa nhà họ và ngâm lên câu kệ.
Vì pháp luật Ấn Độ thời Đức Phật bắt buộc con cái phải nuôi dưỡng cha mẹ khi cha mẹ già yếu, nếu không sẽ phải chịu các hình phạt. Vì thế, khi câu kệ được ngâm to giữa đông đảo mọi người, những người con của ông già Bà La Môn sợ việc làm của mình đến tai nhà nước, vội vàng xin cha trở lại nhà để họ phụng dưỡng như trước.
Người cha, vì thương các con, không muốn chúng phải chịu hình phạt, đồng ý trở về chung sống với chúng .Các con ông từ đấy cũng biết ăn năn và phụng dưỡng cha đàng hoàng hơn trước.
***
1. Làm con cái, chúng ta phải săn sóc cha mẹ lúc cha mẹ bệnh hoạn, già yếu; phải xem đó là bổn phận của mình đối với những người đã sinh mình ra và nuôi dạy cho mình lớn khôn.