Hôm nay là lần đầu tiên con ngồi viết thư cho Mẹ. Thật lúng tùng, con không biết phải bắt đầu làm sao. Hơn 30 năm ở gần bên Mẹ, con chưa lần cảm nhận được hết ý nghĩa của tiếng "Mẹ" thân thương. Nay ở xa Mẹ rồi, con mới chợt nhận ra rằng con thật là hạnh phúc khi trên bước đường đời con vẫn còn có Mẹ. Vẫn còn chưa muộn để con viết những dòng này gửi Mẹ, phải không Mẹ ?
Trở về theo ký ức, con vẫn còn nhớ khi con còn là cô bé tí xíu chập chững vào lớp học, Mẹ là người đã mua cho con chiếc giỏ đựng bình mực khi con đậu kỳ thi tuyển vào lớp một trường Lê Quý Đôn. Chiều nào con cũng là đứa bé cuối cùng ngồi trước cổng trường chờ Mẹ đến đón. Nói sao hết nỗi mừng vui của con khi thoáng thấy tà áo dài của Mẹ từ mãi tít xa. Vừa lên xe xích lô là con líu lo khoe với Mẹ "thành tích" của con trong lớp. Mỗi tháng con đều được lãnh bằng khen, thế là con đòi Mẹ thưởng, khi thì cây thước, khi thì hộp bút chì màu, đôi lúc là cây cà lem hay một món đồ chơi mà con mơ ước.
Ai cũng bảo con giống Mẹ ở cái dáng thấp thấp, và bà con còn nói, con thừa hưởng nơi Mẹ cái tính siêng năng, hiếu học. Nhưng tâm tình thì con lại ngược hẳn với Mẹ. Mẹ từ tốn, chậm chạp bao nhiêu thì con lại hiếu đọng, nhanh nhẹn bấy nhiêu. Mẹ nhẫn nhịn, chịu đựng, còn con lại nóng nảy, bốc đồng. Và con biết cái nóng nảy, lì lợm cua con đã rất nhiều lần làm đau lòng Mẹ, phải không Mẹ ?
Khi con vào lớp sáu, con chuyển về học trường Bùi Hữu Nghĩa, gần trường Mẹ dạy. Mỗi chiều tan học, con thả bộ đến trường Gia Long đợi Mẹ. Lúc này là sau 75, tình hình tài chính nhà mình bắt đầu sa sút, nên Mẹ đã ốm đi nhiếu và xanh hơn lúc trước. Vậy mà con vẫn còn vô tư lắm, ngoài việc học và chơi, con chưa biết làm được gì phụ giúp Mẹ cả. Thậm chí với tính hiếu động, con luôn cãi lời đôi lúc còn để trêu tức Mẹ nữa. Mẹ có còn giận ghét đứa con ngỗ nghịch này không hở Mẹ ?
Năm tháng tiếp tục trôi, con trưởng thành dần theo những nếp nhăn trên trán Mẹ. Gia đình mình lúc đó cực kỳ nghèo túng, chiếc nhẫn cưới trên tay Mẹ đã không còn nữa. Chiều nào đi học về, vừa mệt, vừa đói, khi giở lồng bàn chỉ thấy mỗi một món rau muống, tự dưng con gắt lên với Mẹ. Có cả những lúc con làm nư, không thèm ăn cơm, và lần nào Mẹ cũng nhẹ giọngnăn nỉ con ăn để có sức ngày mai đi học. Sao mà con có thể vô tình và nhẫn tâm với Mẹ đến vậy, hở đứa con bất hiếu của Mẹ?
Rồi con tốt nghiệp lớp 12. Trước ngưỡng cửa Đại Học, con cảm thấy phân vân nao núng. Nhà mình không phải là diện "tiêu chuẩn" nên thi vào trường nào cũng khó. Ở ngã ba đường, người cố vấn cho con vẫn không còn ai ngoài Mẹ. Mẹ khuyên con học ngành Dược. Vốn tính hiếu động, con "chê" ngành đó nghèo, chán, cứ làm lì một chổ không được đi đây đi đó …, con nêu đủ mọi lý do để chất vấn Mẹ. Mẹ thì luôn một mực dịu dàng bảo con "Con gái theo ngành Dược hợp hơn. Là dược sĩ, con sẽ trực tiếp giúp được nhiều người bệnh. Một ngày kia con sẽ thấy lời Mẹ là đúng". Và có lẽ, đó là lần đầu tiên mà con nghe theo lời Mẹ.
Năm năm con theo Đại học là khoảng thời gian mà Mẹ một mình chạy vay từng miếng cơm cho gia đình khi trong nhà không còn gì có thể bán được. Đồng lương giáo sư của Mẹ chưa đủ lo buổi ăn sáng cho mấy chị em con. Vậy mà - con vẫn vô tình đến độ thản nhiên - chỉ biết chúi đầu vào sách vở chứ không biết làm một điều gì khác có thể phụ kiếm tiền giúp Mẹ. Con vô tâm quá, phải không Mẹ? Ngày con tốt nghiệp dược sĩ, nhà trường gửi giấy mời Mẹ đến dự. Con còn nhớ hôm đó Mẹ ngã bệnh nên không đi được. Con chỉ nhắc Mẹ uống thuốc rồi cùng nhỏ bạn đạp xe đến trường sợ trễ, thậm chí không nấu được cho Mẹ nồi cháo. Mẹ có trách đứa con bất hiếu này không, hở Mẹ?
Lần lãnh lương đầu tiên, con hào hức dẫn bè bạn đi "khao", chứ không hề mua được cho Mẹ một xấp vải hay cái áo. Thời gian đó Mẹ đã xin nghỉ dạy vì nhà mình nộp đơn xin đi bảo lãnh. Cho đến giờ phút này, con vẫn không sao hiểu được là những năm tháng khắc nghiệt đó, Mẹ đào đâu ra tiền mà nuôi sống năm bảy miệng ăn cả nhà mình, hở Mẹ ? Con may mắn có được chổ làm tốt. Đồng lương dược sĩ của con lúc đó cũng khá, vậy mà chưa một lần nào con mua được một món quà gì tặng Mẹ. Với tư thế của người làm ra tiền, con dần dần đâm ra "lờn" Mẹ, thậm chí nhiều lần cáu gắt, hỗn và cãi lại Mẹ, có cả những lần con cố tình nói những câu mà con biết sẽ làm Mẹ đau nhất. Mỗi lần chở Mẹ đi đâu, con cứ luôn cằn nhằn Mẹ chậm chạp, đâu biết rằng lưng Mẹ ngày một thêm oằn vì chị em con…
Rồi khi sang xứ người, Mẹ ngày một già thêm, lưng Mẹ ngày càng thêm còng xuống. Mẹ lại càng ít nói hẳn đi, dường như Mẹ muốn thu mình lại trong cái vỏ ốc tuổi già của mình, và thật ra các con quá bận rộn cũng không còn thời giờ dành cho Mẹ. Rồi Mẹ đi chùa, Mẹ quy y, Mẹ lại tiếp tục khuyên con làm lành lánh dữ. Con bon chen, tranh đấu với đời, Mẹ khuyên con phải biết dừng chân ngơi nghỉ. Con vấp ngả chán chường, Mẹ luôn bên cạnh nâng đỡtinh thần con. Đôi lúc con hận đời, hận người, tìm cách trả đũa, Mẹ bảo con nên xoá bỏ thù hằn. Lòng Mẹ không chỉ bao la với các con mà còn nhân ái với tất cả mọi người…
Có ở xa Mẹ rồi, con mới thấy được là mình vẫn còn nhỏ bé lắm. Chiều đi làm về, con không còn được nghe câu nói quen thuộc của Mẹ ngày nào "ăn cơm đi con, bữa nay Mẹ nấu món canh chua mà con thích". Đi biết bao nhà hàng, vẫn không nơi nào có món rau muống xào tương ngon như ngày nào Mẹ nấu mà con từng chê lên chê xuống. Có đi xa mới thấy Mẹ thật gần, và thật cần thiết cho đời sống của con.
Chiều nay nơi bệnh viện con làm, con được mời lên làm thông dịch cho một bệnh nhân không hiểu tiếng Anh. Người phụ nữ đó trạc tuổi Mẹ, cũng cái dáng thấp thấp, nhẫn nại, chậm chạp như Mẹ. Vừa trông thấy con, bác ấy níu chặt lấy tay áo con và nói "Cô ơi, cô nói dùm bác sĩ cho tui về nhà, chứ ở nhà thương tui cô độc quá cô ơi". Lòng đau thắt lại, con hỏi "Bác có con con cháu gì ở nhà không? ". Bác ấy ứa nước mắt "Hai đứa con tui đi làm xa, tui bịnh tụi nó cũng không về nữa cô ơi. Tui ở nhà thui thủimột mình hà, nhưng sao ở nhà thương tui thấy tủi thân quá cô ơi". Con se lòng nghĩ đến Mẹ. Ba mươi mấy tuổi đời, con đã làm được gì để Mẹ vui? Một mai khi Mẹ bệnh, liệu con sẽ có về kịp không? Mẹ ơi, Mẹ có biết là giờ đây con đã hiểu thế nào là niềm hạnh phúc khi con trực tiếp giúp được một điều gì đó cho một bệnh nhân. Chính nhờ nghe theo lời Mẹ, mà ngày nay con có được cái nhìn khác hơn, nhân ái hơn về cuộc sống, về con người. Cám ơn Mẹ, Mẹ kính yêu của con!
Ngày mới ra trường, con đã từng hãnh diện cho rằng những gì mình đạt được là do mồ hôi và sự phấn đấu của bản thân. Nhưng giờ phút này, có trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống, con mới hiểu được rằng nếu không có tình thương của Mẹ, thì con đã không thể trưởng thành, và nhất định đã không có được ngày hôm nay…
Đã bao nhiêu mùa Vu Lan rồi, con cứ viện lý do bận rộn công việc mà chưa lần nào đi chùa với Mẹ. Mùa lễ năm nay, con sẽ bay về bên Mẹ. Mẹ con mình sẽ đi chùa nhe Mẹ, và con sẽ hãnh diệnvui mừng khi mình còn được cài hoa hồng đỏ. Đứa con cứng đầu nhất nhà của Mẹ đã trở về, tạ lỗi cùng Mẹ. Vẫn còn chưa muộn, phải không Mẹ ? Món quà tặng Mẹ mùa Vu Lan năm nay, con không mua bằng tiền, mà bằng tất cả tấm lòng biết ơn và thương yêu của con. Tấm thiệp với một cành hồng, và hàng chữ nắn nót của con gửi Mẹ :
… Chuyện cổ tích của người ta
là ngày xưa có một công chúa
hay ngày xưa có một ông vua
Chuyện cổ tích của con
là NGÀY XƯA CÓ MẸ
… Như Chiếu
Reader's Comment
Saturday, August 21, 20211:40 PM
Uyển Như - Sacramento
Guest
Cám ơn Như Chiếu. Bài viết đã làm rưng rưng người đọc.
Chúc mừng tác giả còn được cài hoa Hồng đỏ. Riêng tôi hoa Hồng đã trắng trên ngực áo mười năm rồi.
NGÀY XƯA CÓ MẸ của tôi đã thuộc về Ngày Xưa ấy!
Uyển Như Sacramento, Sáng 14 Vu Lan 2021
Tâm Đà La Ni...
Buồn chi cho khổ...
Tâm tĩnh lặng rồi...
Thấy khổ... cũng... không...
Om… ánh sáng nhiệm mầu… dẫn đường con về…
Namo Ratna Trayāya
Namo Ārya Avalokiteśvarāya
Bodhisattvāya
Mahāsattvāya
Mahākārunikāya
...
Bao văn tự chữ nghĩa mênh mông, dù không đến nỗi quá vô minh, nhưng cuối cùng khi trong trạng thái hoang mang chỉ còn thấy giữ tâm hồn thanh thản, đừng vướng mắc, mong cầu hay khao khát, cứ phó mặc cho pháp tự vận hành và thấu hiểu dám hành trì mỗi một chữ Buông.
Con nay hiểu ra rằng chúng ta sống chung quanh các hiện tượng thế gian và tiếp xúc với hiện tượng thế gian trong từng sát na thời gian, cũng chính ta tác động đến qui luật nhân quả giữa ta và hiện tượng ấy, không làm sao mà khác đi được.
Chân như có nghĩa thực tại chân thực (True Reality). Không có gì cộng vào trên nó nhưng cũng không có cái gì trừ đi trên nó. Nó chỉ là như vậy. Bản tính của nó là bất biến, bất động và thường hằng an trụ, không có gì thêm hay bớt trong nó. Vì nó không có sức chứa bất luận thứ gì. Nó ngoài tất cả lời. Nó là cái không tên. Nó chỉ có nghĩa như thế là như thế.
Thân gửi các anh chị một bài viết mới. Như Chiếu thay mặt đạo tràng Montreal xin gửi lời cám ơn tất cả các cô chú, anh chị đã đóng góp thời gian, công sức cho website của Thiền Tánh không, cũng như đã chia sẻ những kiến thức cùng trải nghiệm tu chứng của bản thân cho Mục 'Cùng nhau Tu học' nhằm giúp thiền sinh khắp nơi vững bước trên con đường tâm linh tu tập.
1. Lòng biết ơn trong lịch sử và văn hóa: nhiều hình thức, ba chức năng
2. Phật Giáo: lòng biết ơn được Thế Tôn tái cấu trúc như thế nào?
3. Hai điều kiện căn bản: thân người khó được và Chánh Pháp khó cầu
4. Lòng biết ơn có tác dụng nâng đỡ Bát Chánh Đạo
5. Một vài ví dụ thực tập cụ thể cho người Phật tử rèn luyện Lòng Biết Ơn theo ý nghĩa Phật chỉ dạy
6. Hãy Sống Trọn Vẹn 365 ngày Thanksgiving trong tinh thần Phật giáo
:
“Không Nói” là con đường nhanh nhất để tái hiện tiến trình thực hành Kinh Tiểu Không bằng kỹ thuật hiện đại. Kinh Tiểu Không (MN 121) là nền tảng kinh điển cho kỹ thuật “Không Nói”.
Kính Tạ Ơn Tam Bảo, Phật Pháp Tăng, /
Qua nhiều kiếp sanh tử trôi lăn, /
Nay ngộ thậm thâm vi diệu pháp, /
Nguyện tu hành kề cận đài sen... /
Thankful to Buddha, Dharma, and Sangha bright, /
Guiding souls through endless night, /
Now awakened to the truth and light, /
Vowing to dwell by the Lotus bright. /
Lễ Tạ Ơn – Con tri ân muôn loài... /
Thanksgiving Day — I bow to all life...
Anicca‑Saññā trở thành lưỡi cày bén của tâm: cắt đứt rễ bám víu bằng hiểu biết sống động về bản chất của pháp. Không có gì để ghì giữ, nên không còn lý do để hốt hoảng khi mất mát. Không có gì để cưỡng chiếm, nên mối quan hệ với thế giới bớt gồng. Từ đây, sự sáng trong hiển lộ như hậu quả tự nhiên của một tri giác đã học cách buông.
Trong thời buổi chiến tranh tai ách, /
Con Người chịu nhiều cách khổ đau. /
Lệ rơi máu đổ hằng ngày, /
Tiếng kêu cầu cứu ai hay được nào. /
In times of war and endless pain, /
Mankind cries out again and again. /
Tears and blood flow every day, /
Who hears the plea? Who lights the way?
Đời khổ - chuyện khủng kinh sao tả, /
Thân vô thường - kể cả vạn sinh / .
Chỉ có CĂN NHÀ TÂM LINH, /
Tự ta tu học — Chính Mình ngộ ra! /
Tâm an là nhà — khổ đau tan biến, /
Căn Nhà Lý Tưởng — ở trong ta thôi…
Trong đạo Phật, Không Tầm Không Tứ Định là nền tảng vô cùng quan trọng của tất cả các tầng định — từ Thiền Nguyên Thủy, Thiền Phát Triển cho đến Thiền Tông, là cửa ngõ của Thiền, là giao điểm giữa phàm tâm và thánh trí. Khi vượt qua được lớp màn suy nghĩ của ý thức, người tu chạm đến sự yên lặng đầy sáng biết — đó là tánh giác hiện tiền.
Vô thường không phải “mọi thứ thay đổi,”mà là không có gì có thể giữ.
Vô thường Tưởng” theo Thế Tôn đã chỉ dạy là: Phải Có Chức Năng Cắt Đứt Tham, Đoạn Tận Khổ, Cứu Cánh Niết Bàn
VÔ THƯỜNG, trong cái thấy của Đức Phật, không phải “mọi thứ đổi thay,” mà là không có gì có thể giữ được.
Chính trong cái thấy ấy, KHỔ (dukkha) trở nên dễ hiểu — vì KHỔ là sức nóng của sự cố giữ.
Sức nóng đó phát sinh từ sự ma sát giữa “ý-muốn-giữ” và sự thật hiển nhiên của “pháp-đang tan-không-thể-giữ”.
Phẩm 14, "Ly Tướng Tịch Diệt", là một trong những phẩm quan trọng và thâm thúy nhất trong Kinh Kim Cang. Tên đầy đủ hàm ý rằng khi đã rời xa mọi hình tướng, vọng tưởng thì sẽ đạt đến cảnh giới vắng lặng, diệt độ (Niết-bàn).
Ba dấu ấn ấy không răn dạy, chúng chỉ mời ta nhìn lại. Nhìn thân đang đổi, nhìn tâm đang chảy, nhìn đời đang đi – và mỉm cười vì mọi thứ đều đúng lúc tan ra.
“Công án MU” (trong Thiền Tông Nhật Bản, đặc biệt là dòng Rinzai) và Kỹ thuật “Không Nói” (thuộc Thiền Tánh Không của Hòa Thượng Thích Thông Triệt, truyền thống Việt Nam hiện đại, có gốc từ A-tỳ-đàm và Nikāya) đều nhắm tới một mục tiêu chung: trực nhận Tánh Biết vượt ngoài lời nói và khái niệm, nhưng phương pháp và bối cảnh tâm lý – nhận thức lại khác nhau.
Lời Kêu Gọi Hướng Về Trung Tâm của Vòng Xoáy - Đừng quan sát cái đang xảy ra — hãy nhìn vào nơi nó không còn xảy ra. Đừng bám vào hơi thở, âm thanh, ý nghĩ — mà hãy nhìn vào khoảng trống nơi chúng khởi và diệt.
Nếu ai muốn vậy, xin mời đến /
Viện Bào Chế thuốc THIỀN TÁNH KHÔNG /
Viên thuốc KHÔNG, tặng không cho bạn /
Xin kính mời người có tấm lòng /
Nếu ai muốn học cách bào chế /
Đến đây học pha chế, không tiền ! /
Chỉ cần có một tấm lòng Thiền /
Vì người ! mà không riêng cho mình /
Luân hồi không phải là một cõi giới để thoát ra, mà là một tiến trình nhận thức sai lầm cần được dừng lại. Điều này có thể thực hiện qua việc rèn luyện thói quen mới “không nói” thầm trong não đưa tới sự viên mãn trong nhận thức cô đọng về trạng thái biết không lời. Khi thấy rõ rằng samsara chỉ là một dòng đối lưu nhận thức tự duy trì, ta sẽ không còn bị nó cuốn trôi nữa.
Một niềm phúc lạc lan tràn. Dù đang giữa chợ, hay đang rừng già ! Thật tình ! chẳng nghe ngân nga. Dù là nhỏ xíu ! thiệt mà ! thưa ai ! Vội quì lạy hướng Phật Đài. Nghe lời Phật dạy, làm đàn đứt dây !
Bây giờ đi đó, đi đây. Cũng không còn nghe tiếng nầy, tiếng kia !!!
Đời nay lắm chuyện sinh ra. Khoa hoc tân tiến, cái Ta lớn nhiều. Sống đời trăm chuyện lắm điều. Sao Tâm an tịnh, để tiêu não phiền. Cho nên nhân thế khổ điên. Trầm luân khó thoát, triền miên ưu sầu.
Tổ Thầy sáng đạo một câu. Không Nói chiêu thức, nhiệm mầu làm sao!
SINH HOẠT ĐẠO TRÀNG TÁNH KHÔNG Nam CALI tháng 9, 2025
NGƯỜI THẬT VIỆC THẬT
Thiền sinh TÂM HOÀNG_Lê Văn Hoàng
CHIA SẺ KINH NGHIỆM
THIỀN và bệnh Prolactimona: Khối U trong não
Khoa học giải thích không trung, /
Vũ trụ sinh biến, trùng trùng đổi thay / .
Thử nhìn theo hướng Trăng này, /
Ngón tay Phật chỉ, Thấy gì nơi Trăng ...
Do nói thầm mà Tâm không bao giờ yên nghỉ ngay cả khi đang ngủ, nói thầm chính là nhiên liệu của sự yêu thích (Tham), ghét bỏ (Sân) và của những đam mê ghiền nghiện, những truyền thống, những ràng buộc của gia đình, xã hội v...v… Nó chính là nguồn gốc của Khổ (Si) vì chính nó là đầu mối tạo ra các bệnh tâm thể, gây ra tranh chấp với mọi người và tạo ra sự mất cân bằng với môi trường sống.
Bài thuyết trình này so sánh kỹ thuật "Không Nói" thuộc dòng Thiền Tánh Không do Hòa thượng Thích Thông Triệt giảng dạy với Phẩm 9: Nhập Bất Nhị Pháp Môn trong Kinh Duy Ma Cật, nhằm làm rõ sự tương đồng về nội dung tu tập và trạng thái tâm mà hai phương pháp cùng hướng tới.
Mùa hè 2014 quả là một năm nhiều kỹ niệm với chúng tôi. Đủ duyên lành nên Như Chiếu lại được phép tháp tùng Ni sư Triệt Như sang Paris để tu học và ôn tập.
Thu đến rồi lại Thu đi, /
Sinh Trụ Hoại Diệt, Tụ-Ly, vô thường. /
Những ai nắm được dây cương, /
Ngựa Tâm chế ngự, liễu tường Chơn Như... /
Thu đến rồi lại Thu đi, /
Xưa nay vẫn vậy, có gì nhớ thương...
Chương trình Kiến Thức KỶ THUẬT THỰC HÀNH 2025: Tuệ Chiếu trình bài đề tài: HỒI ĐÁP SINH HỌC TRONG THIỀN ngày 9/8/2025 tại Thiền Đường Tánh Không Nam Cali
Người viết thấy có bổn phận phải gửi lời cám ơn đến
ba thiền sinh Kiên Nguyễn, James Glenn và Lê văn Hoàng
đã cho phép phỏng vấn và ghi chép lại kinh nghiệm tu tập (tuyệt vời)
của quí vị.
Bất cứ ai, bỏ công sức, thực hành đúng phương pháp Thày dạy,
chắc chắn sẽ đạt được thành quả như chuyện đã kể.
Đó là lý do của bài viết này.
Hành trình từ Sơ thiền đến Nhị thiền - bước chuyển quan trọng trong tu tập thiền định, nơi tâm buông bỏ Tầm và Tứ để đạt đến trạng thái nội tĩnh nhất tâm sâu sắc hơn.
Thế gian này địa ngục hay thiên đàng /
Cũng do Nhân Quả con Người gieo tạo /
Đừng ngụy biện với lý luận gian xảo /
Trải Lòng Thương... để thế giới an bình!
Thiền giúp cải thiện và phòng ngừa các vấn đề sức khỏe của người cao tuổi. Tự biết cần làm gì để chăm sóc cho bản thân qua sự nhận thức sự việc khách quan : nhanh nhẹn, linh hoạt, sáng suốt (không thông qua suy nghĩ). Ví dụ : nếu có động đất quý vị sẽ làm gì, phản xạ tốt (khi lái xe), …
Em ngồi thanh thản an nhiên / Tĩnh tâm an trú giữa miền Tánh Không / Dịu dàng gió thổi qua song / Không lưu chuyện kể tang bồng ngoài kia. / Bồ câu trắng đã mang về / Nhành ô liu nhỏ tràn trề yêu thương / Hoà bình, hạnh phúc, cát tường / Mong cho nhân loại bốn phương một nhà.
Psychoanalyse là một trong nhiều phương pháp thuộc ngành tâm lý học nhưng thường thường do các bác sĩ tâm thần đảm nhiệm. Cái tiến trình của Psychoanalyse (liệu pháp Phân tâm học) và tiến trình ngồi Thiền đại khái … có nhiều điểm giống giống nhau.
Đường về không còn dài /
Nhà xưa đà lố dạng /
Xa xa, mờ mờ ảo /
Chân già lão đang lê /
. . .
Tuổi nào thấy ĐƯỜNG VỀ? /
Xin Lão Ông cho biết /
Để chúng tôi lo liệu /
Công việc cho mai sau!
Để đạt được Sơ thiền (Paṭhama-jhāna) đúng như Đức Phật đã chứng, chúng ta cần đi theo đúng lộ trình mà Ngài đã mô tả trong Kinh tạng Nikāya: Giữ giới thanh tịnh: đây là điều kiện tiên quyết, vì tâm không thanh tịnh thì khó định. Ly dục, ly bất thiện pháp: Đức Phật nhấn mạnh Sơ thiền khởi đầu bằng “ly dục, ly bất thiện pháp”.
Nhân Rằm tháng Bảy Vu Lan /
Nhớ thương Cha Mẹ lại càng đậm sâu /
Nương nhờ Pháp Phật nhiệm màu /
Vu Lan Bồn pháp, nguyện cầu MẸ Cha... /
Thân tâm thường lạc hài hòa /
Sống trong chánh niệm lánh xa ác tà /
Cõi Tịnh an lạc là nhà /
Một ngày duyên đẹp rời xa nhẹ nhàng...
Kịch bản này được dựng lên bởi hai kịch tác giả:Tuệ Lạc và Không Lạc tại Tổ Đình Tánh Không trong buổi lễ Tạ Ơn tại Thiền Viện Tánh Không năm 2016. /
Con từ vạn dặm đường xa /
Đêm qua homeless, ngủ nhà Bỉnh Cương /
Sáng theo Tuệ Lạc lên đường /
Đưa con về chốn Thiền Đường Tánh Không /
Hôm nay đứng giữa Tánh Không /
Dâng lên hai chữ TẠ ƠN mừng Thầy /
Xin Thầy cho phép vào đây /
Để con có được một ngày TẠ ƠN
Phảng phất khắp suốt mười phương bất diệt... / Con tiễn Thầy như tiễn đám mây hương. / Nhớ Thầy như nhớ hoa Đàm mấy độ / Hoa Đàm rơi vẫn còn mãi dư hương
Đây là cách cài đặt điện thoại hệ Android để nghe Đại Tạng Kinh NIKAYA trên trang Web Tánh Không. Cách cài đặt này cũng giúp nghe được các bài MP3 và sách nói.
Chiếc xe ĐỜI lao nghe vùn vụt /
Thân cốt nhục cố gắng chạy theo /
Đến một lúc thân thấy bèo nhèo! /
Mới nghĩ đến mở QUỸ TIẾT KIỆM. /
Đến hưu trí có QUỸ TIẾT KIỆM /
QUỸ THỜI GIAN thì cạn hết rồi .
CHƯƠNG TRÌNH TÌM HIỂU và ỨNG DỤNG KINH NGUYÊN THỦY
Tuệ Huy trình bày chủ đề: Về ý nghĩa của TẤT CẢ CÁC PHÁP LẤY DỤC LÀM CĂN BẢN tại Thiền Đường Tánh Không Nam Cali ngày 26 tháng 7 năm 2024
Người học đạo hôm nay, đọc qua ba thời, ba bậc, ba cảnh, có thể thấy rằng con đường giác ngộ chẳng ở đâu xa. Tâm vốn thanh tịnh ấy chưa từng rời ta một sát na. Chỉ cần ngay đây, quay lại, buông hết chỗ nắm bắt, thì quê nhà liền hiển hiện.
Sự chứng quả A-la-hán của ngài Xá Lợi Phất và ngài A Nan trong kinh điển Phật giáo, đặc biệt là hệ Nikāya, có nhiều điểm khác biệt sâu sắc cả về thời điểm, tiến trình tu chứng, nội lực thiền định, và cả ý nghĩa biểu tượng. Việc so sánh này không chỉ giúp ta hiểu rõ hành trình giải thoát mà còn rút ra bài học thiền quán và tu tập thực tiễn.
Không Định Danh Đối Tượng là một kỹ thuật then chốt thuộc dòng Thiền Tánh Không giúp người tu thiền huấn luyện tâm và phá tan quán tính di động của tâm. Tuy trên căn bản, sự dính mắc và chấp trước của tâm vốn xuất phát từ tập khí hay lậu hoặc, nhưng trên bề mặt, sự dính mắc và chấp trước của tâm vốn xuất phát từ sự suy nghĩ và ý thức.
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.
Chúc mừng tác giả còn được cài hoa Hồng đỏ. Riêng tôi hoa Hồng đã trắng trên ngực áo mười năm rồi.
NGÀY XƯA CÓ MẸ của tôi đã thuộc về Ngày Xưa ấy!
Uyển Như
Sacramento, Sáng 14 Vu Lan 2021