HỘI THIỀN TÁNH KHÔNG TRUNG ƯƠNG

Triệt Như SNHP027: HAI DÒNG TUÔN CHẢY

Thursday, September 23, 202110:53 AM(View: 2010)

Triệt Như - Suối Nguồn Hạnh Phúc - Bài 27


HAI DÒNG TUÔN CHẢY
27 SUOI NGUON HANH PHUC 4 X 6 VN copy


Nói tới dòng tuôn chảy, chúng ta biết ngay là dòng nước. Nước có đặc tính là tuôn chảy không ngừng, từ trên núi cao, đổ xuống thành thác, rồi tuôn chảy qua đá, qua rừng, gọi là suối, xuống tới đồng bằng, nhiều con suối chảy vào thành sông, sông tiếp tục tuôn chảy tới miền đất thấp hơn nữa, thành biển. Nhiều tên gọi khác nhau, do loài người đặt ra, nhưng thiệt cũng chỉ là nước. Tuy nhiên, nước ở mỗi nơi có khác nhau. Lúc còn ở nơi núi rừng hoang vắng, nước còn trong sạch, tới khi vào nơi đồng bằng, nhiều phố chợ đông người, bụi bặm, rác rưới, nước sông không còn trong vắt nữa, tới khi ra biển, thì hòa lẫn vào vị mặn, không còn là nước ngọt của suối của sông. Biển thì mênh mông bát ngát, đâu còn tiếng róc rách của suối, đâu còn in hình bóng cây rừng trong lòng suối. Sông thì êm đềm với những chiếc ghe, thuyền nhỏ chèo xuôi dòng miền quê. Biển thì chỉ có những con tàu lớn mới chịu đựng được những cơn sóng to với những chuyến hải hành dài ngày.

Cuộc đời của mỗi người cũng là những dòng tuôn chảy không bao giờ ngừng. Tất cả, từ sức khỏe, tuổi trẻ, hạnh phúc, người thân, cũng tuôn chảy hoài, theo con đường một chiều: sanh- già- bệnh- chết, hay nói cách khác: thành- trụ- hoại- diệt. Con đường một chiều có nghĩa là khi đã qua rồi thì không bao giờ trở lại y như trước. Mặc dù có tái sinh, có luân hồi. Nhưng con người đời sau đâu phải giống hệt con người đời trước. Nhất là tình cảm, khi đã thay đổi, có bao giờ trở lại giống như cũ đâu?

Góp chung lại tất cả người đời, trong cái thấy bao quát, gồm không gianthời gian vô tận, tương tự những dòng tuôn chảy, không bao giờ đứng dừng. Tuôn chảy, cũng theo qui luật của nước, tuôn chảy xuống miền đất thấp hơn, cuối cùng ra biển. Biển gì? Biển khổ, biển nước mắt, biển luân hồi triền miên.

Tại sao cuối cùng của dòng tuôn chảy của con người chỉ là biển Khổ?

Là vì trong những chặng đường sống triền miên đó, chỉ là sóng gió của tâm tham vô tận, như những lượn sóng thần, vùi dập tất cả những ai, những gì chắn đường nó, ngay cả cha mẹ, anh em, vợ chồng, bạn bè hay người lạ, đây là nói một cá nhân. Đến một người lãnh đạo thì sức tàn phá của tâm tham lại càng dữ dội hơn. Như một trận động đất, như một cơn núi lửa, như một trận cháy rừng, như một trận cuồng phong, tiêu hủy tất cả, tàn phá tất cả.

Mỗi người nếu chưa tỉnh ngộ, còn sống trong đời, là còn tham đắm. Có cái gì ngoài năm thứ này: tài, sắc, danh, thực, thùy? Mỗi người chúng ta, cần xét lại mình, chân thật xem mình còn nhiều hay ít lòng mong cầu nơi cuộc đời. Mình mong cầu cái gì, mơ ước cái gì nữa nơi cuộc đời. Nếu quả thực là mình không mong ước cái gì, nhưng mình vẫn còn dính mắc với cuộc đời, là mình thấy cuộc đời là thiệt có, có cha mẹ của mình, có anh em của mình, có bổn phận của mình, có đất nước của mình... là vì mình còn thấy mình có thiệt. Khi thấy mình có thiệt, thì tất cả quanh mình đều hiển hiện ra là thiệt hết, và tất cả sẽ biến thành biển bất toại nguyện, biển khổ.

Vì thế, dòng đời, từ xưa, đã được gọi là “bộc lưu”, dòng nước xoáy, dòng nước mạnh. Nó đâu phải là cái gì xa lạ. Nó chính là dòng tâm. Của ai? Của mình. Chính là cái dòng thu hút của lậu hoặc, của khát ái, của sân hận, của vô minh, cứ dâng lên cao ngất trời, nhận chìm mình, làm cho mình đắm đuối. Không nhìn thấy Phật, không nhìn thấy Pháp, không nhìn thấy Tăng, vẫn thường có trên thế gian.

Dòng tâm của mình cũng giống dòng tâm của mọi người. Hễ ai còn buồn phiền, còn than thở, còn bực tức, còn lo sợ, còn mơ ước...là đều đang bơi lội xuôi theo dòng bộc lưu. Dòng nước xoáy này đã nhận chìm con người không biết từ bao giờ.

 Các bạn ơi,  thực sự chúng ta không biết con người có từ bao giờ. Đọc lại lịch sử của Đức Phật Vipassī (Tỳ bà Thi), cách đây 99 đại kiếp. Nghĩa là vô số, vô số thời gian không thể tưởng tượng được, đã có con người rồi, cũng có vua chúa, cũng có đời sống xã hội v.v...và cho tới bây giờ, con người vẫn còn là con người, cũng có đời sống xã hội, cũng chìm trong biển khổ. Và mình thì sao? Khi mê, khi tỉnh. Mê thì buồn phiền, giận hờn. Tỉnh thì muốn tu, muốn thoát ra khỏi biển khổ. Nhưng mê nhiều hơn tỉnh, nên giờ này vẫn còn ngụp lặn hoài.

Ngẫm nghĩ tới đây, mình có hiểu tại sao hạnh nguyện Bồ tát đạo là “đời đời thừa hành bồ tát đạo”? Tại sao là “đời đời”? Có cảm thương mình không, các bạn ơi ? Đời đời mình vẫn u mê, cho nên nhọc lòng các vị bồ tát phải đời đời tái sinh cứu mình.

 Mãi mãi, cho tới khi nào tỉnh giấc, nhìn thấy còn có một dòng tuôn chảy khác, ngược lại với mình, và mình đủ sáng suốt để biết đó mới là dòng tuôn chảy tới bến bờ bình an, hạnh phúc thực sự. Phải là bậc có đầy đủ phước lành, có trí tuệ cao ngất trời mới đủ chí khí đi ngược lại dòng bộc lưu. Cho nên bước đầu có nhiều chông gai thử thách lắm. Giống như tất cả mọi người đều đang bơi xuôi theo dòng cuốn hút của “tài, sắc, danh, thực, thùy”, mình phải bơi ngược lại. Mình từ bỏ “tài, sắc, danh, thực, thùy”. Giống như mình quay lưng lại với người đời. Mình không tranh đua để kiếm tiền nhiều nữa, mình không ham được danh tiếng, không bị thu hút vì sắc đẹp nữa, không tham ăn uống, ngủ nghỉ giải trí, phóng túng vui chơi.

Dòng tuôn chảy thứ hai, tạm gọi là dòng tâm linh. Chúng ta thử tưởng tượng mình bây giờ phải lần mò trèo lên dốc cao, tìm đường trở về thượng nguồn.

Đường mòn xuống dốc thì dễ đi, có đông người nhộn nhịp vui vẻ, nhiều bạn đồng hành, phố thị tưng bừng đèn xanh đèn đỏ, ngày cũng như đêm, vang lừng tiếng ca tiếng nhạc. Con đường tâm linh, rừng rậm, núi cao, đất đá lồi lõm. Vắng vẻ ít người, mấy ai lại thích chọn con đường quanh co, vất vả. Mặc dù giáo pháp đã được Phật chỉ bày, chư Tổ bỏ ra nhiều tâm huyết ghi nhớ và sao chép lại truyền cho đời sau tấm bản đồ chỉ “kho tàng châu báu” của mỗi người, vậy mà sao con người vẫn thích lao mình xuống vực thẳm, rồi than rồi khóc?

Con đường tâm linh, như hình ảnh một người phải trèo lên dốc núi cao, ngày xưa Thầy mình thường nói “trèo lên núi mà bám trên rêu”. Ngẫm nghĩ thiệt là đúng. Trèo lên núi mà còn mang cái “ba lô” nặng trĩu thì sức nào tiến lên được. Cái tâm chỉ chứa nào là gia đình, cha mẹ, anh em, vợ chồng, con cháu, là việc làm, là nhà cửa...bấy nhiêu đã thấy ngao ngán rồi. Còn người đã xuất gia rồi, tạm xem như cắt ái ly gia, mà nếu mang theo cái “ba lô” kinh điển, chữ nghĩa, lý luận, phải trái...thì cũng vậy thôi.

Ngày xưa chư Tổ hành Bồ tát đạo với “con thuyền không đáy”, đặt tên là con thuyền Bát nhã. Đưa người qua biển sinh tử bằng con thuyền Trí Tuệ siêu xuất thế gian. Trí tuệ siêu xuất thế gian thì làm sao có hình bóng của thế gian trong đó? “Con thuyền không đáy” có nghĩa là không chất chứa một vật gì trong nó, trên dưới thông lưu, không có ngăn ngại, rỗng không, trong suốt, tất cả hoà nhập.

Người trèo lên dốc núi cũng vậy, thân tâm đều nhẹ nhàng, không vướng một thứ gì, không mang một thứ gì trên thân, không chất chứa một thứ gì trong tâm. Tất cả rỗng không, thì cứ phăng phăng lướt đi trở lại “nhà mình”, theo dấu Tổ Đạt Ma, như khi xưa Tổ đã chấm mấy đầu ngón chân lướt đi trên ngọn Thông Lĩnh để “trở về nhà”.

Vậy làm sao mình có thể tìm lại được “kho tàng” của mình? Muốn đi thuyền, thì gặp thuyền không có đáy. Muốn leo núi thì leo mà chỉ có bám trên rêu. Còn đi bộ thì sao? Đi bộ thì có hoa lá, cây cỏ xanh tươi, nhiều thứ cám dỗ, mang tên: tài, sắc, danh, thực, thùy...nuốt chững mình nếu mình nhìn ngắm nó, không những hại trong đời này, có khi nhiều đời sau nữa. Mình cứ theo dòng đời đi hoài thì rồi sẽ ra tới biển khổ thôi.

Muốn thoát ra khỏi những cám dỗ của đời thì phải có dũng khí, quăng trả lại hết cho đời những gì của đời. Phải khởi hành với hai tay không, phải khởi hành với tâm hồn nhiên trong sáng, nụ cười rạng rỡ tự tin, không vương vấn một vật gì trên đường, thì sao? Thế gian tan biến, con đường cũng không có. A, nhà đây rồi!

Gate Gate Pāragate! Pārasamgate! Bodhi, Svāhā!

(Gone, gone, everyone gone to the other shore, awakening, congratulations! )

(Tạm dịch: Đã tới rồi, tới bờ bên kia rồi, chúng ta đã tới bờ bên kia rồi, giác ngộ, lành thay!)

Thiền viện, 12- 9- 2021
TN



  Line 2
HAI DÒNG TUÔN CHẢY
audio-icon_thumbnail
(CLICK vào icon tam giác để nghe - CLICK vào icon 3 dấu chấm để download)
 



Reader's Comment
Saturday, September 25, 20215:41 PM
Guest
Xuôi ngược
Từ ngày ta xuống núi.
Mãi chạy theo dục trần.
Biển tham nhồi sóng khổ,
Biển tình dâng nặng sầu.
Có ai nghe tiếng Mẹ,
Từ non cao vọng về.
Xuôi dòng nhiều vô kể,
Ngược dòng có mấy ai.
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, November 24, 202012:30 PM(View: 3320)
Mong sao, dù cho "Trường An náo loạn", mình còn xuôi ngược trong dòng náo loạn hoài, nhưng Đức Phật đã cho mấy cái mái chèo “Giới- Quán- Định- Huệ”, mình sẽ có ngày bơi về tới "Nước con an ổn".
Wednesday, November 18, 20203:59 PM(View: 3546)
Năm nay, cô sẽ trồng hoa, thật nhiều loại hoa trong vườn Tổ Đình của mình. Mùa xuân sẽ có hoa xuân, đào trắng, đào hồng, mùa hạ sẽ có hoa phượng vỹ, trúc đào, có trái ngọt, mùa thu sẽ có lá vàng, trời xanh, mây trắng, ...
Wednesday, November 11, 20201:31 PM(View: 3609)
Bài nầy cô muốn nhắc nhở chúng ta, phải thấy vấn đề sinh tử của mình như “lửa cháy ngang mày”, mau mau tinh tấn hơn nữa. Đừng có chọn con đường: “còn sống mà như đã chết”.
Wednesday, November 11, 20201:30 PM(View: 3315)
“Trong mơ xin mớ vài câu,- Dế kêu chí cách rồng gầm sợi tơ....- Dế kêu mà tưởng rồng gầm? - Người nghe biết dế, không nghe biết rồng.
Wednesday, November 4, 20202:58 PM(View: 3517)
Cuộc đời kỳ diệu như vậy, thiên nhiên tươi đẹp như vậy, muôn trùng màu sắc, biến hóa huyễn ảo. Vậy mà cả đời rồi không nhận ra. Sống giữa ban ngày, mà không nhìn thấy gì. Bây giờ cuối đời mới biết mình đã sống “một đời mộng du”.
Tuesday, October 27, 20203:28 PM(View: 3816)
Trên đây cô mới nhìn lại quãng đường chúng ta đã đi trong năm nay. Tất cả các đạo tràng đều hoạt động tốt. Theo nề nếp xưa nay. Cô biết các đạo tràng đều tiếp tục sinh hoạt đều đặn, “online”, hay qua điện thoại thăm hỏi lẫn nhau. tới lúc này có lẽ các em cũng quen với cuộc sống mới phải thích ứng với hoàn cảnh hiện tại.
Wednesday, October 21, 20208:41 AM(View: 4241)
Tất cả những giọt mồ hôi âm thầm đó như một nguồn năng lượng thúc giục mình phải bước tới, đem khả năng của mình ra góp vào dòng sống chung của cuộc đời.
Wednesday, October 7, 20205:16 PM(View: 4046)
Thử xem mình có nghe được tiếng con rồng gầm trong khúc gỗ khô, hay chỉ là tiếng con dế kêu rỉ rả?
Tuesday, September 29, 20204:42 PM(View: 4914)
Nghi thức tụng niệm có ích khi mình nhận ra trạng thái tâm của mình lúc đó đang “ly dục, ly pháp bất thiện”. Tâm đang trong sạch. Nhưng chưa thực sự trống không, vì tâm có một chỗ để duyên theo, là kinh sách, là kệ tụng v.v... cho nên phương thức này là bước đầu hỗ trợ mình, có thêm tuệ trí, hiểu biết kinh điển thêm.- Tâm thực sự trống không khi mình đi vào cái Biết không lời vững chắc, nghĩa là ngay cả không còn chủ đề dụng công.
Wednesday, September 23, 202010:56 AM(View: 4111)
Nếu nói có Định mà Giới và Tuệ chưa có thì là tà định. Tuệ ở đây là phát huy sáng tạo, là có biện tài, giảng pháp chính xác, lưu loát. Chứ không phải không cần giáo lý, xem thường tuệ, cho là lý thuyết. Một khi con đường đi lệch lạc, thì dẫn tới ý nghĩ và lời nói ra cũng lệch lạc, chỉ vì mình chưa có trí tuệ thực sự. Tóm lại, từ bước đầu tu học, phải có trí tuệ, và bước cuối cũng là phát huy trí tuệ mà thôi.
Thursday, September 17, 20208:57 AM(View: 4920)
Hôm nay cô đặt câu hỏi, chúng ta tùy ý trả lời. Xem như một “trò chơi mới” thôi... Sau khi hiểu ý nghĩa của mười câu xướng đó rồi, mình có thấy được bài học nào cho mình không? - Tại sao chư Tổ đặt ra phương thức hằng ngày mình phải lễ lạy Phật và Tổ? - Mình phải lễ lạy ra sao mới có giá trị? - Tâm mình phải như thế nào? Cô ước mong chúng ta hưởng ứng “trò chơi” này. Ghi lại vài dòng, vài ý nho nhỏ, cũng là có hồi đáp,...
Wednesday, September 16, 20202:04 PM(View: 5118)
Cửa thiên đàng hay cửa địa ngục là do ai? Do mình chọn thôi. Mình làm chủ cuộc đời của mình. Phải luôn luôn nhớ điều đó. Dòng tuôn chảy của cuộc đời từ ngàn xưa vẫn vậy. Mình thấy cuộc đời ra sao? Mình thu nhặt cái gì trong cuộc đời? Là do mình thấy, là do mình thích, là do mình muốn, là do mình chọn.
Monday, September 7, 20207:00 AM(View: 4021)
“...Chợt thấy Ngôi Nhà Xưa, Chính tại bờ bên này”. Mình không tìm kiếm ở đâu xa xôi nữa. Tâm dừng lại, là đang ở trong nhà. Không cần nhờ ai chỉ đường nữa. Vậy thì thôi, xin rủ áo, buông tay. Giã từ. Ta lại đi chèo thuyền trên dòng sông đời, mặc tình rong chơi.
Wednesday, September 2, 20202:00 PM(View: 5107)
Thiệt ra cô viết mấy dòng nầy cũng như là cô đang nhắc nhở chính cô thôi. Cô cũng đã nhìn thấy dòng thời gian trôi qua, như gió thổi mây phải bay. Mây có bao giờ cưỡng chống lại... Vậy đó. Cô đã dự tính cho cô: sống đơn giản, tu đơn giản, và đi cũng đơn giản, nếu cô được cái phần thưởng cuối cùng này.
Tuesday, September 1, 20207:03 PM(View: 4571)
Tới đây, cô tạm ngừng. Xem như “con đường mòn tâm linh” đã vẽ rồi, chúng ta cứ yên tâm bước tới. Đi tới đâu là tùy mỗi người thôi. Mỗi người là tác giả của dòng sống của riêng mình. Mỗi kiếp sống là tác phẩm của chính mình sáng tạo ra. Đau khổ hay hạnh phúc là tự mình vẽ ra cho mình. Cảnh đời bên ngoài cũng là tác phẩm của chính mình sáng tạo
Thursday, August 27, 202012:31 PM(View: 3991)
Tới đây cô tạm chấm dứt phần đúc kết các bài học nhỏ trong mấy tháng qua. Về phần mình, các em cũng nên nhìn lại chặng đường mình đã đi trong mấy tháng qua như thế nào? Tâm của mình chuyển hóa ra sao, có bình an trong khi cuộc đời xáo trộn? Trí tuệ có hiểu sâu sắc hơn về những biến chuyển của cuộc đời?
Wednesday, August 19, 20206:19 PM(View: 4227)
Riêng vị thiền sư Nhật bản này có hơn 10 đệ tử sáng đạo. Thật là một việc phi thường. Chúng ta tìm hiểu xem nguyên nhân nào dẫn tới kết quả đó? Có thể từ kinh nghiệm này, mình ứng dụng cho mình để mình cũng đạt được kết quả sáng đạo.
Wednesday, August 12, 20208:32 AM(View: 4441)
Mình có thể xem ngài Đại Mai như tiêu biểu cho lối sống và trí tuệ của thiền sư hay không? Cốt lõi của Thiền là sao? Kho báu trí tuệ của mình ở đâu? Sống Thiền là thế nào? Chúng ta có thể ứng dụng như thế nào cho chính mình?
Wednesday, August 12, 20208:24 AM(View: 4040)
Nhưng nếu mình đứng lại, thì là mình tới nhà rồi. Tâm đứng yên, là đang ở trong nhà. Còn tìm gì ở đâu nữa? Cho nên một thiền sư xưa đã nói: “Một niệm vô sanh, đạt niết bàn”. Con đường Thiền đó- tạm nói vậy- chứ nếu còn con đường phải đi, thì là chưa tới.
Wednesday, August 5, 20201:00 PM(View: 6134)
Hôm nay cô cho một chủ đề khác: “Con Đường”. Các em có thể đi trên con đường, hay ngồi nhìn con đường, hay đứng nhìn con đường. Con đường nào cũng được... Thực tập khoảng 15 phút cũng đủ. Mong rằng các em nhìn ngắm con đường, thấy cảnh ra sao, tâm ra sao?
Wednesday, August 5, 202012:41 PM(View: 5111)
Mình học được bài học nào, qua truyện ngài Angulimala? Mỗi em tự suy gẫm. Mình đã đứng lại chưa? Nếu mình còn đi, tức là mình chưa đứng lại. Nhưng nếu mình chưa đi, mà mình đứng lại, thì sao?
Wednesday, August 5, 202012:30 PM(View: 3557)
Đức Phật giáo hóa đệ tử với tâm bình đẳng, khách quan, nhưng mỗi người tùy theo căn tánh, khả năng riêng mà tu tập và tiến bộ khác nhau. Vậy chúng ta hãy suy gẫm xem mình là hạng đệ tử nào, mình có những ưu điểm nào, hay còn khuyết điểm đã khiến cho mình chưa đến nơi mà mình muốn đến?
Thursday, July 30, 202011:50 AM(View: 4864)
Hôm nay, cô cho chủ đề số 3. Chủ đề này sẽ trừu tượng hơn một chút. Chủ đề: “quan sát Tâm” của mình... Các em thực tập rồi ghi lại, khoảng 5 lần, nhận thấy tâm mình ra sao?
Thursday, July 30, 202011:38 AM(View: 7308)
Kết luận, trong nhà Thiền, điều kiện thực hành là quan trọng, thực hành trong khi tọa thiền, và thực hành trong đời sống. Thực hành : Quán, Chỉ, Định, và Huệ. Chúng ta không quên Giới, vì Giới là quan trọng, là nền tảng vững chắc của phẩm hạnh thanh cao của con người. Giới là bước tu tập đầu tiên để chuyển Nghiệp của mình.
Thursday, July 30, 20207:53 AM(View: 4665)
Đập vỡ cây đàn làm chi hỡi Bá Nha? Cứ khảy đàn đi, vẫn còn vầng trăng sáng năm xưa đang thấy, vẫn còn dòng nước trong veo bến Hán Dương đang nghe, kìa là hoa lá cũng rộn ràng một vũ điệu vô tư theo tiếng nhạc.
Thursday, July 30, 20207:48 AM(View: 3784)
Tất cả cũng chỉ là cõi tâm của một người. Xem như cô tặng cho các em những mảnh vụn trò chơi “puzzle”, ai biết thì ghép lại làm thành một bức tranh tâm của một đời phù du.
Wednesday, July 22, 20208:38 PM(View: 4348)
Từ có nhận thức rõ ràng về tâm biết tĩnh lặng trong sáng này, mình cứ kiên nhẫn thực hành hoài trong đời sống hằng ngày là mình sẽ đạt được tất cả: sức khỏe tốt, hài hòa trong tất cả hoàn cảnh sống, chính mình an lạc và đem an lạc tới cho tất cả mọi người khi mình tiếp cận.
Wednesday, July 22, 20208:31 PM(View: 3542)
Mấy năm sau này cô chỉ hướng dẫn khóa Bát nhã đặc biệt với cách hướng dẫn uyển chuyển khác nhau trong từng đạo tràng. Đạo tràng nào thấy cần bổ túc phần nào thì bổ túc. Mà phần thiếu nhất là Kinh Nikàya, cần học thêm để tăng niềm tin và để mình không xa rời những lời dạy của Đức Phật. Muôn đời, những lời dạy của Đức Phật là khuôn mẫu vô giá cho người đời sau.
Wednesday, July 22, 20208:24 PM(View: 3804)
"Xin đừng hỏi nữa, hãy ngồi lắng nghe Tiếng tùng bách khi không gió lộng." - Hãy im lặng lắng nghe! Nghe gì? Không có gió thổi, vậy cây tùng cây bách có âm thanh hay không?
Friday, July 17, 20201:01 PM(View: 7182)
Trên đây, cô tạm đúc kết lại tiến trình cái thấy của mình, bắt đầu qua một chủ đề tầm thường, nhỏ nhoi, thực tiễn, là “một chiếc lá”. Mà chiếc lá có nói gì với mình không, hở các em? Tới đây, mình đã hiểu “Kinh Vô Tự”, mới là chân kinh.
Wednesday, July 15, 20202:54 PM(View: 4481)
Nhưng là người tu thực sự thì tự mình phải biết rõ chính mình... Không cần nói ra, không thể nói ra. Nhưng mình vẫn lảnh cái hậu quả của cái tâm thức sâu kín của mình, trong đời này và đời sau nữa. Có khi nó là tùy miên, mình không biết được. Nhưng những giấc mơ, nó sẽ báo cho mình biết. Cám ơn những giấc mơ.
Wednesday, July 15, 20202:41 PM(View: 4137)
Hình ảnh Đức Phật và các vị thánh đệ tử của ngài là tấm gương sáng muôn đời cho chúng ta.
Wednesday, July 15, 20202:30 PM(View: 3542)
Kết luận, tâm được tu tập là con đường dẫn tới hạnh phúc, nói theo ngôn ngữ thông thường. Tâm không được tu tập dẫn tới khổ đau. Mà tâm không biết tu tập, không gì nguy hiểm bằng chọn lầm người bạn đường. Khổ cho cả 3 đời: cha mẹ, mình và con.
Wednesday, July 15, 20202:22 PM(View: 3452)
Khi mình có cái “rõ biết tâm mình” trong mọi lúc, thì mới xem như “thần thông” của Thiền. Còn nếu chỉ nói về ích lợi của kỹ thuật, thì đó là “thần thông” của thế gian thôi.
Thursday, July 9, 20201:17 PM(View: 4678)
Như vậy, mình thử ngẫm nghĩ xem mình thích hợp với phương thức nào, mình muốn vào bậc nào theo ngài Tường Quan Chiếu Khoan, hay mình thích tu theo ngài Ô Sào?
Thursday, July 9, 202010:42 AM(View: 5811)
Hôm nay cô muốn chúng ta thử áp dụng “Như Lý Tư Duy”. Tất cả mọi người đều được khuyến khích tham gia, xem như một “trò chơi mới” hay như “đố vui để học” trong thời điểm đặc biệt hiện giờ “rảnh rang mà chưa thanh thản”. Chủ đề cô đề nghị là < Một chiếc lá>
Thursday, July 9, 202010:37 AM(View: 3860)
Vậy hôm nay cô nhắc lại cho các em một bữu bối thần diệu, có thể soi chiếu thấy tới đời vị lai, mà Đức Phật với lòng từ mẫn, đã ban cho mình.
Thursday, July 9, 202010:30 AM(View: 3990)
Kết luận, trong một đời tu cần phải có nhiều lần ngộ. Mỗi lần ngộ là ta được giải tõa khỏi một bế tắc nào đó, trí tuệ phát huy thêm rộng và sâu sắc hơn.
Thursday, July 9, 202010:07 AM(View: 3926)
Nói gọn lại là: Phải nhớ cái bản thể của cuộc đời là ...Là gì? - Là Trống Không. - Là Như Huyễn mà thôi. Thì lập tức cái tâm của mình dừng lại ngay.
Thursday, July 2, 202010:45 AM(View: 4011)
Nếu có người muốn thấy, làm sao thấy được, Khi có chủ thể thì có đối tượng, tức sẽ không thấy gì hết, chưa thể nhập. Chỗ nầy là bặt lời tức Atakkàvacara, ngoài lý luận. Chỗ này, kinh Hoa Nghiêm nói là:”Sự sự vô ngại pháp giới”.
Thursday, July 2, 202010:00 AM(View: 3749)
Tập hạnh nhẫn nhục, dù có oan ức, cũng không biện minh. Đó là hạnh của Ba la mật: Nhẫn nhục ba la mật. Nếu là vàng ròng thì không sợ lửa. Có thử lửa, người đời mới biết đó là vàng ròng .
Thursday, July 2, 20208:48 AM(View: 5298)
Thầy xua mình ra trận, Thầy đã cho mình nhiều bữu bối rồi. Cô thích nhất bữu bối Như Huyễn…. Bên ngoài thấy như chiêm bao, thì bên trong êm re... Trí Huệ Bát Nhã chính là “Vô ảnh kiếm,” hay “Vô hình kiếm,” hay “Vô tướng kiếm”, mỗi người chúng ta đều có, xin nhớ lấy ra mà dùng.
Thursday, July 2, 20208:36 AM(View: 4543)
Ai có thử mở kho tàng được, lượm được cái gì, nhớ cho cô biết với nha. Còn ai từ trước, thở ra thở vô rồi mở cửa kho tàng, bây giờ thử câu thần chú này, cũng sẽ mở được kho tàng dễ dàng. Rồi tới bước cuối cùng, không cần dùng câu thần chú nữa, vì sao ?
Thursday, July 2, 20208:02 AM(View: 4046)
Tóm lại, dù là tu sĩ hay cư sĩ, con đường đi cũng chỉ là một. Là hướng tới sự an lạc thực sự, lâu dài, cho mình và cho người.... Tạo ra nếp sống hài hòa an lạc bản thân với người khác quanh mình....cùng chung nhịp điệu chuyển hóa tuyệt diệu của trời đất bao la này.
Thursday, June 25, 20204:56 PM(View: 4144)
Một khi đã ra đi, thì không bao giờ trở lui lại. Chúng ta đã chọn con đường Thiền, là con đường tâm linh, thì phải dấn bước đi tới hoài, Đó là ý nghĩa của “Quyết định ba la mật” cũng là quan niệm của người tu sĩ, theo lời giảng của Thầy chúng ta
Thursday, June 25, 20208:02 AM(View: 3842)
Như vậy chúng mình đều đang có thần thông: người viết, người đọc, hai bên hiểu nhau. Dù xa cách ngàn trùng. Không thấy mặt mà thấy tâm nhau. Đó là thần thông của Thiền.
Thursday, June 25, 20207:35 AM(View: 4303)
Cuộc đời của thiền sư, như đóa hoa quỳnh, trong trắng nở tròn đầy trong đêm tối, hương tỏa phảng phất. Nhưng trên đời có mấy ai hay, biết thưởng thức hương sắc đóa hoa quỳnh.
Thursday, June 25, 20206:56 AM(View: 4365)
Tu tại gia và tu chợ là khó vô cùng. Tu chùa là dễ nhất. Vì sao? Rất khó giữ được: “ Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến” .
Thursday, June 18, 20204:06 PM(View: 5165)
Kinh có chữ tràn đầy kia, ghi lại lời Phật.. Vậy Phật có nói pháp. Pháp ở đâu? Trong kinh à? Hay ở ngoài vườn? Hay ở trong tâm? Tâm của ta hay tâm của Phật? Hay Phật của tâm ta?
Thursday, June 18, 20203:15 PM(View: 4014)
Chúng ta tự nhận là con Phật, vậy nhớ cẩn thận lời nói của mình. Vì lời nói là biểu hiện của Tâm. Tâm ma thì .
Thursday, June 18, 20203:04 PM(View: 3994)
Vì thiệt ra, giáo thọ hay không, tất cả chúng ta đều cùng đi trên một con đường. Cùng nhìn về một hướng. Là hướng tự rèn luyện tâm của chính mình, có trị tuệ và có từ bi. Trí huệ là cửa ngõ đi vào trọng trách “sứ giả Như Lai”. Không còn cách nào khác.
Thursday, June 18, 20209:02 AM(View: 3943)
Như vậy, Phật, như thiện tri thức, Ma, như ác tri thức. Cả hai đều giúp ta nhận ra con đường tu tập tiến tới an vui hạnh phúc thực sự, trong hiện đời và những đời sau nữa.
Thursday, June 11, 20206:41 PM(View: 4189)
Mà cái tâm đó ở đâu? Nó là cái mình đã có sẵn. Quay lại là thấy. Nó ở ngay trước mắt mình. Mắt mình, không phải nhờ mắt người khác. Tâm mình, không cần qua tâm người khác.
Thursday, June 11, 20204:15 PM(View: 4292)
Khi tâm mình tương đối lành thiện rồi, không dính mắc chuyện người khác, có được an lạc, thì nó sẽ tự dừng. Đó là Định. Có cần phải tìm kiếm bon chen vội vã không?
Tuesday, June 9, 20204:19 PM(View: 3598)
Tóm lại , Tứ Diệu đế, được xếp là Tục đế Bát nhã, nhưng hướng nhắm là dẫn đến Chân đế Bát nhã.
Tuesday, June 2, 20207:51 AM(View: 4012)
Như thế là vượt lên trên cả hai khái niệm: ngã và vô ngã rồi. Khi mình không còn khái niệm ngã và vô ngã, mình mới thực sự kinh nghiệm vô ngã. Nhưng không nói là vô ngã nữa.
Tuesday, June 2, 20207:40 AM(View: 4286)
Sao mình không xao xuyến khi thưởng thức bụi hoa hồng vàng, rực rỡ, tươi sáng kia. Sao đứng bên mấy đóa hoa không tên này, lòng mình lại bồi hồi. Có phải là... dường như vừa biết trên đời vẫn có thể có người tri kỷ?
Tuesday, June 2, 20207:20 AM(View: 4165)
Có phải mình quá vội vàng hay không? Hay là mình thiếu đèn pha, hay mình đi con đường khúc khuỷu không có đèn đường. Hay xe mình không có cái thắng tốt? Khi chúng ta đã điều khiển chiếc xe đời của mình an toàn đem đến hạnh phúc cho mình và cho người khác thì lo gì, chúng ta cũng sẽ lái chiếc xe tâm linh đến đúng mục tiêu thôi.
Tuesday, June 2, 20207:11 AM(View: 4568)
những điểm tương đồng giữa Không và Chân như: những điều khác biệt giữa Không và Chân như:
Wednesday, May 27, 20203:50 PM(View: 4009)
Giáo lý, hay lý thuyết thiền, hay kỹ thuật thực tập là ngọn đèn soi sáng con đường mình đang đi. Các em phải tự bước đi. Mỗi người phải có trách nhiệm cuộc đời của mình. phải tự mình là ngọn đèn cho chính mình.
Tuesday, May 26, 202011:40 AM(View: 4490)
Cái Ngã là đầu mối của ý, của lời và của hành động. Từ đó là Nghiệp.
Tuesday, May 26, 202010:41 AM(View: 3983)
Giai đoạn 1: Biết không lời + sự xúc chạm đi Giai đoạn 2: Biết không lời + trạng thái tâm trống rỗng. Giai đoạn 3: Tỉnh thức biết không lời + thấy hay nghe. Giai đoạn 4: Nhận thức biết không lời trống rỗng = nhận thức biết không lời như vậy.
Tuesday, May 26, 202010:36 AM(View: 4278)
Vậy, qui luật xung đột là đúng hay qui luật hài hòa là đúng? Xung đột là khổ đau. Hài hòa là an vui, là niết bàn. Một cái thấy theo người thế gian, đúng theo thực tế của cuộc đời. Một cái thấy của bậc tỉnh thức, đứng trên bản thể của cuộc đời.
Thursday, May 21, 202011:46 AM(View: 4623)
Con đường tu đã được đức Phật trình bày thật rõ ràng, dứt khoát, lý luận thật vững chắc, không ai bắt bẻ được. Thời xưa cho đến nay, Tứ Diệu Đế vẫn được xem như là con đường tu quan trọng khuôn mẫu để ra khỏi cảnh đời đau khổ trần gian.
Thursday, May 21, 202010:34 AM(View: 3513)
Ba tháng rưỡi qua rồi, mình đứng trên bờ, nhìn dòng sông đời trôi chảy, êm dịu, hài hòa, theo nhân duyên của nó. Dòng sông đời mình cũng vậy, trôi chảy thật êm đềm theo nhân duyên trùng trùng của nó. Đố ai khuấy động được dòng sông đời muôn thuở của nghiệp quả ?
Thursday, May 21, 202010:15 AM(View: 5346)
Một em thiền sinh hỏi cô về pháp Thở. Bây giờ cô trình bày phương thức thực tập Thở của chúng ta đã theo từ nhiều năm nay. Chúng ta cũng căn cứ trên kinh Nikàya, tuy nhiên chúng ta giải thích đơn giản hơn.
Thursday, May 14, 20208:30 PM(View: 4152)
Trong mảnh vườn nhỏ này, cây cỏ, hoa, lá chen chúc nhau, hài hòa, kiếm sống, kiếm nắng, kiếm sương. Nhưng rồi thì tất cả cũng sẽ tàn, sẽ khô, sẽ rụng. Còn lại cái gì ? Mấy cây tiêu, cây tùng thì vẫn là cây tiêu, cây tùng. Nhưng dù còn đó, một trăm năm rồi cũng héo khô ngã quị. Mình cũng vậy.
Thursday, May 14, 20208:00 PM(View: 3922)
Mình thấy những hình ảnh già, bệnh và chết nhiều quá, nên mình không quan tâm tới, mình chưa chấn động trong tâm. Mình chưa tỉnh thức. Cho nên, bây giờ mới có thêm một vị Thiên sứ nữa, để cảnh tỉnh con người.
Thursday, May 7, 202010:10 AM(View: 6631)
Vậy sao đời không thấy cái sức sống, cái nhan sắc thực của thiên nhiên? Mà lại đi ca ngợi, gìn giữ tranh, ảnh là những cái “bản sao chết” của thiên nhiên? Cô thấy ngộ thiệt. Hay là mình lẩm cẩm vì tuổi già rồi không chừng!
Thursday, May 7, 20209:53 AM(View: 4124)
“...Con đồng ý với sư cô. Con nghĩ sẽ có nhiều thiền sinh kéo nhau về Tổ Đình nhổ cỏ để được sáng đạo chứ chẳng cần học giáo lý mà Đức Phật đã giảng dạy từ hơn hai ngàn năm nay đâu.... .... và con phải chọn về Tổ Đình nhổ cỏ hay học Thiền online ? ”
Thursday, April 30, 20209:21 AM(View: 3948)
Cô gởi các em câu chuyện trên cõi tiên. Có ai muốn làm tiên nữa không?
Friday, April 24, 20207:44 PM(View: 4087)
Con coronavirus nó chỉ ăn cái thân của mình thôi, và chỉ ăn mất thân trong một đời. Vậy mà người ta hoảng hốt. Còn cái bệnh dịch kia nó ăn cái tâm, nó ăn luôn nhiều đời mà ít ai lo . Bệnh dịch ghê gớm đó là bệnh gì vâỵ ? Chắc các em đã có câu trả lời rồi phải không ?
Tuesday, April 21, 20206:31 PM(View: 3931)
Em cười ha ha: - Vậy cô thông báo thiền sinh ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình, cô khỏi phải giảng pháp online nữa ! Lý thuyết hoài làm chi ? Phải thực hành chứ ! Vậy ai muốn sáng đạo thì lên nhổ cỏ Tổ Đình !
Thursday, April 16, 20208:58 PM(View: 6560)
Vì thế hôm nay, cô mới quyết định ngồi lại bàn viết này, trãi tâm tư mình ra, gởi theo gió mây, tới những em nào có duyên đọc mấy lời này. Xem như là để đền trả lại những niềm vui, những năng lượng thiện lành, mà cô đã nhận được từ khi dấn bước vào con đường tu học.
Friday, April 10, 20203:13 PM(View: 5349)
Thân mến gởi tới các bạn những tấm hình chụp không có chuyện môn. Chỉ là để ....
101,629